Có một người bạn nhắn cho mình rằng: “Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ở sau lưng…”
Gặp nhau sau bao năm xa cách mà trong tôi lẫn trong Cha không có chút gì mừng tủi cho cuộc hội ngộ hôm nay. Cũng phải thôi, tôi về bất ngờ quá, mà lại về đúng giờ Cha đang ngủ.
Khi mình nói chuyện với ai đó, mình thường nhấn mạnh rằng : "Nói chi thì nói tôi vẫn thương người miền Trung nhất". Và dù mình là người Sài Gòn chính hiệu nhưng ai cũng bảo giọng nói này nghe như người miền Trung.
Tuổi thơ bên Mẹ, tôi được Mẹ kể cho nghe về những ngày thơ ấu của mình. Không biết căn bệnh sốt bại liệt đến với tôi lúc nào, chỉ biết rằng sau một đêm nóng sốt, tôi đã hoàn toàn ngật ngưỡng trên vai Mẹ, mọi dây thần kinh gần như tê liệt. Mẹ đã ẵm tôi trên tay đi hết bệnh viện này đến thầy thuốc nọ để chữa trị, mong bằng mọi cách kéo tôi ra khỏi số phận nghiệt ngã. Cuối cùng thì số phận cũng đã mỉm cười với tôi, tôi chỉ bị liệt đôi chân mà thôi.
Hôm nay kể chuyện đi chơi, trong đó lồng tình huống thực tế để dạy con kỹ năng mỏng.
Phá bỏ rào cản... là một chương trình mà tôi đã nghe loáng thoáng trong thời gian qua. Thật lòng là không quan tâm lắm. Thiết nghĩ, rào cản của ta là chính ta tạo ra, không ai tạo cho ta cả, vì thế ta không thể lên tiếng để kêu gọi người khác phải phá bỏ cái rào cản nào đó vì ta. Có phi lý không khi ta tự tạo rào cản và kêu gọi người khác phá bỏ. !?